Google Analytics Alternative
  Đang tải... Vui lòng chờ...
Danh mục dịch vụ
Tin tức
Review serum Bielenda cho da dầu có thần thánh như quảng cáo?

Sau một thời dùng gần hết chai serum này, da mặt mình cũng có chút thay đổi vì vậy hôm nay mình sẽ review serum Bielenda cho nàng nào đang quan tâm về dòng sản phẩm đến từ Ba Lan này nhé.

Cách chọn mặt nạ tảo

Để giúp khách hàng thân yêu của chúng tôi, đang bị bối rối trước sự đa dạng của mặt nạ alginate (mặt nạ tảo), chúng tôi sẽ chia sẻ một số hướng dẫn.

Hãy học cách yêu kết cấu tóc của bạn!

Hình ảnh các cô người mẫu với mái tóc bồng bềnh mơ ước được in lên bìa tạp chí bóng loáng! Xét cho cùng cũng là vì những hình ảnh đó, mà biết bao người phụ nữ đã đấu tranh với kết cấu mái tóc của mình để cố gắng trở thành một người đẹp trong số đó.

Cách dưỡng da bằng serum để đạt hiệu quả tốt nhất

Để cho làn da của bạn đẹp hơn, bạn chỉ cần xác định loại da của mình và theo dõi da với cấu trúc của chúng. Không có gì phức tạp cả. Bí quyết nằm trong sự kiên nhẫn của bạn:

Chăm khóc cho da khô đúng cách

Nếu bạn có làn da nhạy cảm, trong kem nên có hương liệu nhân tạo. Mùa của năm cũng có thể ảnh hưởng đến loại kem dưỡng ẩm mà bạn mua. Khi thời tiết nóng, với bầu không khí ẩm ướt hơn và đổ mồ hôi nhiều hơn, các loại kem dưỡng ẩm thường gây khó chịu, vì vậy hãy cân nhắc chuyển sang một công thức nhẹ hơn.

Những điều cần biết về cách chăm sóc da ở độ tuổi 20, 30, 40 và 50

Trong năm 20 tuổi, da có nhiều collagen, đàn hồi, và cấu trúc của da là tối ưu, vậy ta có nên làm gì không? Câu trả lời là “Nên!”. Những sản phẩm chống nắng có thể giúp duy trì tuổi trẻ của da. Tuy nhiên - hãy chắc chắn làm theo các khuyến nghị cho việc chăm sóc loại da của bạn: da có thể nhạy cảm, khô, hỗn hợp, bình thường hoặc da nhờn.

Tóc bạn có bị chẻ ngọn không?

Tóc chẻ ngọn là một vấn đề mà hàng trăm phụ nữ phải đối mặt mỗi ngày. Có rất nhiều lý do cho tình trạng này: mô trường xấu, thiếu vitamin, thiếu độ ẩm, chăm sóc không đúng và di truyền.

Phục hồi làn da sau kỳ nghỉ hè

Hãy nhớ rằng vào mùa hè, bất kỳ quy trình làm trắng nào đều nên tiến hành vào ban đêm hoặc trong thời gian mặt trời không hoạt động. Trước khi ra ngoài, hãy chắc chắn đội mũ bóng chày hoặc mũ rộng. Đa dạng hóa chế độ ăn uống của bạn với vitamin B12, loại vitamin này được bán ở bất kỳ hiệu thuốc nào. Ăn nhiều rau xanh - đây là một chất chống oxy hóa tự nhiên tuyệt vời! Uống nước - da mất nước dễ bị sắc tố hơn.

Việc của bạn là vui vẻ, tươi cười, hãy để thế giới lưu lại cái đẹp của bạn!

Bạn có biết phần nào trên khuôn mặt của chúng ta được các bác sĩ / chuyên viên thẩm mỹ có kinh nghiệm chú ý đến nhiều nhất không? Đó là đôi môi. Hình dáng đôi môi, độ căng, không có nếp nhăn đều là dấu hiệu của tuổi trẻhăm sóc khu vực này cần phải có hiệu quả cao.

5 điều bạn cần biết về nước hoa

Khứu giác được coi là cơ quan giác quan nguyên thủy nhất và ít được nghiên cứu nhất. Khứu giác là một trong 5 năm giác quan hang ngày góp phần hoàn thiện thế giới của những cái đẹp và những cảm xúc của chúng ta. Đặc biệt cuộc sống của chúng ta sẽ còn tươi đẹp hơn nếu có những hương thơm đa dạng từ nước hoa. Khi chọn cho mình một chai nước hoa, bạn cần biết một số yếu tố sau để có được sự lựa chọn đúng đắn và phù hợp.

5 bí quyết làm sạch da mặt tốt

Làm sạch da mặt là một quá trình quan trọng cho việc giữ gìn sức sống và vẻ đẹp của da. Các chuyên gia mỹ phẩm luôn khuyên chúng ta nên chú ý đến quy trình này. Lỗ chân lông bị tắc trông không đẹp mắt về mặt thẩm mỹ, ngoài ra, vi khuẩn còn phát triển trong những lỗ chân đó. Dường như không có gì dễ hơn làm sạch da mặt để loại bỏ vi khuẩn, nhưng có một số vấn đề ở đây. Và bây giờ chúng ta sẽ nói về chúng.

Loại Vitamin nào cần thiết khi vào mùa thu?

Trong những tháng mùa thu, chúng ta không chỉ chịu thời tiết xấu và thay đổi tâm trạng, mà có một vấn đề nữa –thiếu vitamin. Và điều này gây ra những điều khó chịu khác: mệt mỏi, buồn ngủ, nhức đầu, da khô và bong tróc. Và đừng nghĩ rằng bạn có đủ nguồn vitamin vòa mùa hè. Không đủ. Vậy những loại Vitamin nào cần cho da vào những tháng màu thu?

Cách chăm sóc vùng da quanh mắt đúng cách

Vùng da quanh mắt nhô cao hơn, nên có ít lượng collagen và elastin, dẫn đến việc độ đàn hồi kém. Thêm nữa, đây là vùng da phải chuyển động nhiều do phải chớp mắt thường xuyên, điều này khiến da dễ bị nhăn.

Những điều cần biết để bước vào cuộc chiến chống nếp nhăn động

Những sản phẩm mỹ phẩm giúp đối phó với nếp nhăn động thường có chất giãn cơ. Các chất này (bao gồm các loại peptide khác nhau) là các phân tử báo hiệu ngăn chặn tín hiệu đến các cơ và gây co thắt hoạt động của chúng. Vì vậy, căng thẳng quá mức được loại bỏ khỏi các cơ mặt, nét mặt được làm nhẵn, và các nếp nhăn dần biến mất hoặc không xuất hiện.

Sự thật về chất bảo quản trong mỹ phẩm

Bất kỳ sản phẩm mỹ phẩm nào dùng để sử dụng trong thời gian dài đều phải chứa chất bảo quản. Chất bảo quản bảo vệ mỹ phẩm và đảm bảo cho mỹ phẩm không bị nhiễm vi khuẩn, nấm hoặc vi-rút.

Cách giúp bạn tạm biệt vết tàn nhang do mụn gây ra

Rối loạn sắc tố có thể được chia thành hai loại: Sắc tố da nội tiết tố là một đặc điểm vốn có của da và thích nghi với bức xạ tia cực tím. Sắc tố bệnh lý. Đối với loại sắc tố này, các đốm sắc tố sau viêm hoặc sau khi bị mụn trứng cá có màu sắc không giống như vết tàn nhang mà ta thường thấy, vv

Căng thẳng ảnh hưởng đến khuôn mặt bạn như thế nào?

Căng thẳng được thể hiện trong các phản ứng cụ thể của cơ thể từ hệ thần kinh, miễn dịch, hệ thống mạch máu. Như là một căng thẳng chung (hút thuốc lá, gắng sức về thần kinh, vv), và căng thẳng biểu hiện trên da (bong tróc, hạ thân nhiệt, rát) dẫn đến những thay đổi tiêu cực trong da. Hãy xem những cơ chế nào liên quan đến điều này.

Axit Hyaluronic 3D

3D-HA là một phức hợp hoạt động chứa các phân tử có kích thước khác nhau: trọng lượng phân tử cao, trọng lượng phân tử trung bình và HA trọng lượng phân tử thấp. Do sự phân cấp này, HA trở nên khác biệt, thâm nhập vào các lớp sâu của da, mang lại hiệu ứng đa cấp. Da được cung cấp đầy đủ độ ẩm từ bên trong, tạo thành lớp hàng rào bảo vệ đáng tin cậy, không để da bị mất nước. Kết quả là, khuôn mặt của bạn trông mịn màng và nhẹ nhàng hơn.

Chống oxy hóa cho làn da bằng cách nào?

Các loại kem có chỉ số chống nắng, chống tia cực tím xuất hiện trên thị trường mỹ phẩm vài thập kỷ trước. Các nghiên cứu về ảnh hưởng của ánh sáng mặt trời trên da đã chứng minh rằng mặt trời góp phần nhiều vào việc lão hóa sớm, và mốt "làn da sô cô la" khiến các cho những sản phẩm này trở nên nổi tiếng.

Biomimetic công nghệ mới trong ngành mỹ phẩm

Biomimetic là một hướng đi hiện đại và đầy hứa hẹn trong ngành thẩm mỹ. Chúng tôi giải thích chi tiết bản chất của thuật ngữ mới này là gì.

Bỏ việc, nữ cựu sinh viên ĐH Ngoại Thương làm thuê cho chính mình [P2]

Nhưng cái chữ có – mấy – đơn – hàng – đâu nó mô tả mẹ kiếp đúng vl cái tình cảnh của mình. Cái đó mới là đắng cay.

Ngày xưa thì hết váy lại đến giày cao gót, đi bộ 200m là đã than lở trời lở đất. Giờ thì chỉ quần jean áo thun dép bệt, Sài Gòn có bốn hướng Bình Thạnh Bình Tân Bình Chánh Gò Vấp thì 1 ngày chạy hết cả bốn. Mẹ, Sài Gòn nắng như cái chảo lửa, thế mà 12h cũng phi ra đường. Ở nhà thì mất đơn hàng, ra đường thì có tiền, chọn đi! Có mà là 12h đêm cũng xông ra tuốt chứ đừng nói gì là giờ trưa thế. Cơm ăn thì ngày 3 bữa, ngày 2 bữa, ngày thì 3 bữa cộng làm một.

noi kho khan shipper

Làm thuê thì thích đi catwalk đánh mông vào thang máy cho xinh đẹp điệu đàng, giờ tự làm chủ thì chỉ cong mông lái xe cho nhanh để làm kịp cho khách. Xưa ngồi phòng máy lạnh hít hơi lạnh sợ cảm sợ cúm, giờ toàn hít khói hít bụi, hít đến phồng cả mũi, vẫn đéo thấy sợ.

Người ta nghe mình làm bà chủ thì trầm trồ bảo oai lắm, mình nhếch miệng, cay không đủ, đắng cũng không đủ, mẹ kiếp làm bà chủ này có khác gì bà bán tạp hóa ngoài chợ đâu? Xưa làm dân cổ cồn trắng bước vào tiệp tạp hóa thường vênh cái mặt lên, tự cho rằng tao học thức hơn cái bà bán hàng đó. Giờ thấy mình cũng y chang bà ấy vậy. Có gì oai đâu cơ chứ? Oai như cóc!

Ngày xưa thích câng mặt lên bình phẩm “quảng cáo này dở”, “chiến dịch này không hay”.. Giờ thì mẹ kiếp đến 1/10 cái chiến dịch đó mình cũng đéo làm được. Tiền đâu mà làm? Hệ thống đâu mà làm? Chạy quảng cáo facebook ngày xưa tiêu cả trăm ngàn thấy quá ít, phải xài vài triệu mới biết hiệu quả đến đâu. Giờ facebook cắn 3 chục nghìn thôi mà không ra đơn hàng nhìn cũng thấy đứt mấy khúc ruột. Mẹ kiếp, là tiền đấy, là tiền đấy, không phải hến ngoài biển đâu mà lượm, cũng đéo phải lá mít mà hái, facebook mày đã tiêu tiền thế thì làm ơn cho tao cái đơn hàng được không??

Ngày xưa bước vào công ty nhà người ta thì bình phẩm, phê phán, góp ý, cái này xấu quá, cái kia tệ quá anh ạ, sao anh không sửa đi? Giờ thì căng mặt ra cười nghe người ta góp ý, em ko được, cái này không hay, cái kia ko tốt. Đấy. Đời vốn tức cười, là vốn tức lắm vẫn phải cười. Người ta góp ý là muốn tốt cho mình, quá cám ơn. Mà còn làm? Sửa 1 cái là bay 1 cục tiền. Chỉnh 1 câu lại bay 1 cục tiền. Tiền, tiền. Rồi thời gian, mẹ kiếp thời gian không đủ. Rồi nhân sự, đéo dám thuê người, làm gì có tiền trả cho họ? Rồi đơn hàng, mẹ, hôm nay từ sáng đến chiều đéo ra đơn hàng đã thấy nhấp nhổm như ngồi chảo lửa. Khách vừa inbox là tôi như được lôi từ địa ngục lên thiên đường, vội vã nhào vào chat ngay. Inbox bạn bè một nghìn năm ko trả lời nhưng inbox khách là trong vòng 1 phút phải có reply ngay lập tức.

Ngày xưa làm truyền thông đấy. Cũng ghê gớm đấy. Thế mà bây giờ còn không tự truyền thông nổi cho thương hiệu của mình. Mẹ kiếp! Như cái tát vào mặt. 
Rồi cái tôi tan nát.

Cái tôi tan nát qua mấy lần chửi, nghe góp ý, bị mắng, rồi khách hỏi, hàng em đâu, sao ko đến. Cái tôi tan nát qua một tỉ chuyện ko như ý mình. Hôm nay muốn chạy quảng cáo thì mẹ thẻ visa bị cấm. Hôm nay muốn viết xong bài thì mẹ đủ thứ xảy ra.

Hễ cái gì mà lên plan là đéo làm được theo plan. Xưa thì viết plan cho khách là cũng phải powerpoint đồ, Excel đồ, timeline đồ, gửi qua email đồ, tracking timeline đồ. Giờ chán quá đếch thèm plan Excel nữa, tao viết mẹ ra giấy cho lẹ, có hỏng thì sửa cho nhanh. Timeline chỉ là đồ vứt đi, đơn hàng mới là tất cả. 
Rồi cái tôi tan nát qua những lần thiếu tiền. Tiền, tiền, tiền! Hồi làm thuê chẳng thấy tiền quan trọng bởi vì sướng quá, dù ngày hôm đó có vểnh râu lên lướt fb vẫn có tiền lương chạy vào tài khoản. Còn giờ đứa nào dám nói tiền không quan trọng ra đây dùm cái, tát vào mặt tôi 1 phát xem thử đây là thực hay là mơ? Nói là tiền ko quan trọng? Đúng, ko quan trọng bởi nó quá quan trọng! 1 ngày thức dậy là 1 ngày tự hỏi: Kiếm tiền như thế nào? Đơn hàng ở đâu? Phải làm gì để tăng sale? Rồi làm gì, làm gì nữa?

Nhiều lúc cảm xúc nó lên cao đỉnh điểm, vừa muốn khóc vừa muốn cười sằng sặc. Có khi mặt bình thản im lặng là thế nhưng kỳ thực đang điên tiết bỏ mẹ. Có khi buồn khủng khiếp. Làm vài tháng mà trăm lần tự hỏi mình có đang đi đúng đường hay không? Bao nhiêu lần nghĩ hay là thôi lấy 1 công việc làm thuê? Thực ra tôi vẫn phải đang làm thuê part time để có 1 nguồn tiền cơ bản đủ nuôi sống mình hằng tháng. Tiếp tục hay dừng lại? Sao mà tôi chưa bao giờ hiểu là tự làm chủ nó vất vả thế này? Động một tí đến tiền thôi cũng giãy nảy lên vì sợ rủi ro. Kinh doanh ko có vốn, làm gì cũng sợ ko thu lại được tiền, làm gì cũng sợ lỗ. Thế mà ngày xưa sếp ko duyệt kế hoạch thì ngoài miệng cười còn trong lòng chửi mười tám đời tổ tông sếp ko trân trọng chất xám của em. Giờ thì chất xám cái con mẹ nó! Chỉ có tiền và đơn hàng mới là quan trọng để nuôi sống tôi, nuôi sống cái thương hiệu bé tí của tôi, từng ngày…

Rồi khi thấy bạn bè chụp ảnh check in quán ăn nhà hàng, lại thấy lòng quặn lại. Rồi up ảnh váy váy áo áo, son son phấn phấn, thấy lòng mình lại đứt ra từng khúc. Ganh tị quá. Tụi nó sướng ghê. Nắng ko tới mặt. Mưa ko tới đầu. Còn mình ngồi ở giữa 1 đống ngổn ngang, với 1 cái thương hiệu ko ai biết tới, 1 số tiền nợ nguồn hàng, dự định tương lai xoắn xuýt với hiện tại, học hành, tốt nghiệp, cv tạm thời, và đủ thứ khác. Lắm lúc muốn bật khóc ngay giữa cái đống đấy.

Nhưng tôi vẫn đi. Có chọn lại cũng ko chọn đi làm thuê.

Lỡ tự làm cho mình rồi. Lỡ hiểu cái cảm giác đó rồi. Cái tôi tan nát. Cái sự “chảnh” – mà FTUer ai cũng có ko ít thì nhiều – nó tan nát. Thấy mình chẳng khác gì ông bán cơm hay bà bán quán. Chẳng có gì ưu việt hơn cả, chúng ta đều giống nhau. Chả có mẹ gì để mà kênh với chả kiệu.

Giờ chẳng có gì xấu hổ. Xưa khi hết tiền ko dám đi café với bạn bè, sợ lúc móc tiền trả nó thấy tiền lẻ nó khinh cho. Giờ bước vào thế giới di động, túm sale hỏi han đủ thứ trên trời dưới biển, thử 3 cái điện thoại đến lúc móc tiền ra trả mới thấy thiếu 51.000đ. Đù mé. Thế thôi chào 4 bạn nhân viên thế giới di động tớ đi về. Chả thấy xấu hổ. Chả thấy ngại ngùng. Ừ thì tui hết tiền như thế đấy. Gặp bạn bè, nói thẳng ra: Tao nghèo, ồ kế? Thích thì chơi, ko thích thì nghỉ. Tui giờ nghèo thế đấy, làm gì nhau?

Giờ chẳng có gì là tiểu thư khuê các. Cũng chẳng có ngại nắng ngại gió “ngại xa ngại mệt” mà cái dân văn phòng hay kêu ca. Giờ cũng đéo còn cái than vãn, sếp khó, việc nặng, khách hàng như đồ điên mà xưa khi đi làm hay nói. Giờ thì ai mang tiền đến cho tui thì đó là thượng đế. Chấm hết. Đéo có gì là khó, cái khó đã trải qua rồi. Giờ chỉ có khó hơn và khó hơn nữa thôi. Mà thôi chả có gì sợ. Kệ mẹ nó. Đã ra nông nỗi này rồi, thì cũng chẳng có mấy cái gì tệ hơn được đâu. Cùng lắm là nghèo như thế này. Thì sao? Kệ. Chả sợ. Cứ làm thôi.

Giờ đã hiểu thế nào là sự cô đơn. Đó là cảm giác ko có ai hiểu mình. Bạn bè ko hiểu được. Người tốt thì góp ý chân thành cho thương hiệu, cải cảm ơn đó ko bao giờ hết được. Người ko tốt thì khinh nó là dân buôn bán, nghi là nó tính trục lợi gì ở mình đây, ko chơi nữa. Ừ thì thôi. Kệ bạn. Cái cô đơn, cái lo lắng, những cảm xúc đỉnh điểm: lo lắng đỉnh điểm, buồn bã đỉnh điểm, hồi hộp từng ngày, trông chờ từng đơn hàng.. sự cô đơn khi thấy con đường của mình hiếm người hiểu, thấy tầm nhìn của mình ko trở thành hiện thực mà bây giờ toàn thấy là thử thách ngổn ngang… Thật là giờ đã hiểu. Hiểu rồi thì ko trở lại được. Cái cô đơn của tự làm chủ nó kỳ lạ lắm, nó buồn là thế, nó hoang mang là thế, mà sao biết 1 lần rồi là ko dứt ra được…. Tại sao thế nhỉ?

Và ước mơ. Ước mơ vẫn còn nguyên đó. Và tầm nhìn. Nhìn là vài tháng nữa, 1 năm nữa mình muốn gì. Lắm lúc bước vào quán café, ví như The Coffee House chẳng hạn, ko bao giờ hết ngưỡng mộ tầm nhìn của người đứng đầu. Giỏi quá. Làm được 1 chuỗi đẹp đẽ thế này. Còn mình vài đơn hàng vài khách hàng thôi cũng xử không xong. Tầm nhìn của họ xa quá. Một ngày nào đó, mình sẽ được như họ. Mình sẽ giỏi được như họ. Mình sẽ xử lý được như họ. Giờ tầm vóc mình còn bé, đời tặng cho ít thử thách be bé, phải vật lộn cho nó xong. Thuyền to thì gió lớn. Mình sẽ làm được chuyện lớn, khi tầm vóc đủ lớn. Chắc chắn 1 ngày nào đó sẽ được. Chắc chắn. Giờ ko sao. Mình còn trẻ lắm. Mới có hai mấy tuổi thôi. Đời mình còn dài, cơ hội còn nhiều, miễn là mình chịu cố gắng. Miễn là mình kiên cường. Con gái thì sao chứ, giới tính đéo liên quan gì cả. Chỉ cần có bản lĩnh, còn ước mơ, vẫn tin tưởng và kiên trì. Chắc chắn 1 ngày nào đó mình sẽ làm được.

Và thế, những buồn vui suốt mấy tháng qua ko biết viết thế nào cho đủ. Chỉ có vài lời gửi đến FTUer. Các bạn thích sao cũng được, làm thuê thì sướng cái là an toàn an tâm. Tự làm chủ thì bạn thấy hành trình của mình rồi đó, từ phấn khích đến sợ hãi đến tơi bời đều có cả. Chỉ được tự do, nhưng tự chịu trách nhiệm cho tất cả. Ôi cái tự do giá phải trả sao mà đắt thế.

Làm thuê thì cái tôi dễ lên cao chót vót khi thấy mình tạo được thành quả. Đôi khi mình quên mất nhờ hệ thống có sẵn của công ty mình mới đạt thành quả nhanh thế. Tự làm chủ dễ gặp cái tôi tan nát khi thấy mẹ mình đéo làm được gì ra hồn cho chả có cái mẹ gì hậu thuẫn.

Thế mới hiểu sao người ta bảo tự làm chủ phải có đam mê. Ừ, phải có 1 cái gì đó ngọt ngào như đam mê, để ăn tạm cho đỡ những lúc cay đắng. Mà lúc cay đắng thì nhiều lắm. Đếm không nổi đâu. Lắm lúc chỉ biết ngồi bần thần, uống cốc cà phê, chẳng nghĩ gì cả, phần vì nhiều thứ quá ko biết nghĩ gì, phần vì buồn quá ko nghĩ ra được gì nên hồn.

Nhưng tôi vẫn thích. Vẫn thích làm chủ. Kể từ khi làm chủ, tôi thấy mình rất thường, rất gần, và rất đời. Chẳng có gì cao sang, chẳng có gì quý phái. Chỉ như bà bán rau ngoài chợ thôi. Mỗi ngày còn sống và chiến đấu là 1 ngày vui. Hôm nay thất bại thì có sao cơ chứ, thất bại đâu phải gặp lần đầu, đã thất bại đến nỗi chán luôn rồi, đéo sợ thất bại nữa rồi.

Khi làm chủ, tôi thấy mình sống từng ngày thật ý nghĩa, thật mặn, thật chất. Không còn những ngày chỉ trông đồng hồ đến 6h tối để bay ra khỏi công ty, không còn những ngày sáng thức dậy thấy đồng hồ chỉ 8h là chán bỏ mịe, đéo muốn thay đồ đi làm. Mỗi sáng lại 1 câu hỏi: Hôm nay làm gì để tăng sale đây? 
Kết quả cuối ngày nó sẽ là đáp án cho nỗ lực của mình. Mà nó phũ phàng lắm. Làm tốt hay làm tệ, doanh số nó sẽ lột trần tất cả. Dù muốn hay ko vẫn phải đối mặt với thực lực của mình. Ra tiền nhiều hay ít do mình giỏi hay dở thôi. Đối mặt đến khi cái tôi tan nát, đéo sợ nhục, đéo sợ ngu, đéo sợ dốt; vì nhục quá nhiều, ngu quá nhiều, dốt quá nhiều rồi. Thế thì có gì sợ mà ko tiếp tục?

Tiến lên thôi. Mỗi ngày mới, bước thêm 1 bước. Cuộc đời này sống ko quan trọng bao lâu, mà quan trọng là chất lượng đúng ko? Thế thì ở tuổi 21, những tháng qua, tôi đã trải nghiệm rất nhiều rồi. Tự làm chủ, bầm dập và buồn bã. Nhưng tôi thích nó. Tôi yêu cuộc sống ấy. Tôi thấy cuộc sống đó thật ý nghĩa. Tôi thấy cuộc sống đó thật sâu. Thật chân thật.

Ừ, thế thì cứ tiếp tục thôi. Đường thì còn dài lắm, dài mênh mông. Nhưng cứ đi thì chắc cũng phải tới, nhỉ! "

 

In văn bản